năm mười bốn có lần anh ngó thấy
em cởi truồng ngoe nguẩy cuối vườn trăng
hồn thảo dã trong đêm vừa thức dậy
khắp bầu trời ướt mượt cả lông măng
từ dạo đó xác hồn anh mất hết
một đêm nào trở lại cõi vô biên
đời anh đó đâu có bằng hạt cát
đã vô tình vương dưới gót chân em
thơ: nguyễn đức sơn
ảnh: thái phiên
em cởi truồng ngoe nguẩy cuối vườn trăng
hồn thảo dã trong đêm vừa thức dậy
khắp bầu trời ướt mượt cả lông măng
từ dạo đó xác hồn anh mất hết
một đêm nào trở lại cõi vô biên
đời anh đó đâu có bằng hạt cát
đã vô tình vương dưới gót chân em
thơ: nguyễn đức sơn
ảnh: thái phiên
năm mười bốn có lần anh ngó thấy
em cởi truồng ngoe nguẩy cuối vườn trăng
hồn thảo dã trong đêm vừa thức dậy
khắp bầu trời ướt mượt cả lông măng
từ dạo đó xác hồn anh mất hết
một đêm nào trở lại cõi vô biên
đời anh đó đâu có bằng hạt cát
đã vô tình vương dưới gót chân em
thơ: nguyễn đức sơn
ảnh: thái phiên